LG ra mắt G Pad II 10.1: Full-HD, Snapdragon 800, có 4G, pin 7.400mAh

LG nhỡ chính thức giới thiệu chiếc tablet G Pad đời II mùng hình 10.1". Máy có đủ hai phiên bản Wi-Fi, LTE và sẽ đặt bày trưng tại sự kiện IFA 2015 ở Berlin, Đức. LG G Pad II 10.1 phanh trang bị mùng ảnh 10.1" quãng cứt kinh qua Full-HD, chip xử lý Snapdragon 800 bốn nhân, quách trên Android 5.1.1 và lắm dung lượng pin 7.400mAh. giá như và ngày nửa sẽ xuể ban bố cụ thể tại khoảng thị trường ở cạc khu vực châu Á, lệ Âu và Bắc Mỹ.
am thanh hoi truong
Máy LG G Pad II 10.1 phanh gài sẵn bộ phần mềm Microsoft Office phiên bản cho tablet Android và biếu thêm 100GB dung lượng lưu tàng trữ ngữ OneDrive trong suốt 2 năm. ngoại giả máy đang lắm các chức hay nhân thể lợi ích tỉ dụ như Reader Mode, sử dụng đặt giảm tia sáng xanh thứ màn hình hồi đọc sách e-book, chống mỏi mắt, Dual Window chia ném mùng ảnh xuể bay 2 ứng dụng cùng lót, QuickMemo+ tặng phép vẽ trực tiếp kiến ghi chú lên màn ảnh tại bất cứ ứng dụng nè.

beo hình LG G Pad II 10.1
 

  • Chip xử lý: Snapdragon 800, bốn nhân 2.26GHz
  • mùng ảnh: 10.1" WUXGA (1920 x 1200 / 224 ppi)
  • Hệ điều hành ta: Android 5.1.1 Lollipop
  • bộ nhá trong: 16GB
  • RAM: 2GB
  • Thẻ nhớ: microSD
  • Camera: 5MP / 2MP
  • Pin: 7.400mAh
  • kích tấc: 254,3 x 161,1 x 7,8 mm
  • nhẹ: 489g
  • băng nhóm tần: 4G
  • Kết nối: Wi-Fi a/b/g/n/ac, A-GPS


tuyển dụng, sau đó khiêm nhường trả lời phỏng vấn, mà kết quả duy nhất mà chúng tớ nhận được là “Về nhà chờ tin cậy tức!”. Hai ngày sau đó, mọi sự tự tin đã sụp đổ và biến miễn thứ̀nh đừng chút hy vọng, hai chúng tui bị hành hạ tới mức gần như sức cùng lực kiệt, tới đâu cũng chỉ máy móc mang hồ sơ, sau đó ngồi trả lời cú hỏi mà mặt chớ chút biểu cảm, cứ như hai phạm nhân phải ngồi tù mười năm, nhốt nhiều đến mụ mị hát̉ đầu óc, cuối cùng chập bước chân đến “chỗ tuyển dụng của Tập đoàn hát̉nh Trình, ngọc trai Hải” thì chợ người cũng sắp đóng cửa.

Ở vị trí tuyển dụng của tập đoàn cảnh Trình có một nam một nữ đương ngồi, người nữ cúi đầu đọc xuân đườnǵo, người trai thì vắt chéo hai chân ung dung nhìn chúng tui như nhìn mục ăn tiêu săn đuổi tiếp theo. Liếc trải qua lý lịch của tui, mắt hắn sáng lên:

– Anh tốt nghiệp Đại học Hộ Giang ở Thượng Hải à? – tao ừm một tiếng, hắn nói tiếp, – Khoa gì? Khóa nào?

tớ hơi bực mình, chỉ vào tập hồ sơ trên nghiêm đường̀n, mặt không chút biểu hát̉m:

– Chẳng phải trên đó viết hết rồi biết bao?

– món Chính trị quốc tế, khóa 88. – Hắn cúi đầu lẩm bẩm đọc, sau đó ngẩng đầu lên, – tôi hỏi anh, huơ anh có phải có người từng tự sát chả?

Vừa nghe thấy tin tức lá cải là trui lập tức lấy lại rõ thần, bao nhiêu buồn phiền quên biến. mình nói có chứ, bọn họ đều ở chốn nào đó của Liêu bung, thằng đay đả làm con bé có thai, thế là cả hai bị nhà trường đuổi học, hai đứa bèn nhảy xuống sông Hoàng Phố tự tử nhưng chứ thứ lỗình, kết cục là đành thất thểu bỏ về quê.

nhớ mình kể một hơi chuyện đời tư của người khác, canh gái còn đọc phụ thâńo tỏ vào hơi khó chịu, người trai quay trải qua nhìn canh ta, nói:

– tính toán vào người này đúng là kiềṇn cùng trường của anh. – Sau đó hắn đứng lên chìa tay về phía mình. – Làm quen một chút, trui là rớt Thăng, cùng khóa với anh, huơ Kinh tế học.

Sau này rớt Thăng kể lại, lần đầu tiên gặp tôi, hắn chẳng tin tưởng.# tôi học ở Hộ Giang, hôm đó trên người trui là bộ comple còn chửa xe pháó mác, ca vát là loại kéo khóa, vừa nhìn biết trực tính hàng chợ, mái tóc rối bù và ánh mắt đờ đẫn, trong chả khác gì một dân công, hoàn toàn chứ giống một đẻ viên từng học đại học bốn năm, huống hồ bây giờ bằng cấp giả nhiều vô kể, bằng đại học phổ thông thạo một trăm hai mươi tệ, bằng đại học danh tiếng một trăm năm mươi tệ, cần bao nhiêu có bấy nhiêu, cuối cùng hắn phải mượn tới cốc chuyện sung túc từng nổi tiếng khắp trường để chứng minh tui là “hàng thật”.

nhưng mà hát̉nh Phú Quý khó khăn hơn, hát̉nh Trình xót thương cầu bằng cấp phải từ đại học trở lên, mà hát̉nh Phú Quý chỉ có bằng trung cấp, tôi nói với rớt Thăng là nếu trớt hát̉ hai người chúng tui cùng quách, còn giò thì ôi thôi. Lâm Thăng yên ổn lặng kéo trui qua một đằng:



cuc day cong suat



– Anh nghiêm phụ̉o anh min vào cửa đứng một lát, sẽ có một bọn làm giấy tờ đến tìm, làm hát́i bằng đại học, dù sao việc này mình không nói cũng chẳng ai biết, nhưng nhớ nhé, chỉ làm cái bằng đại học, vớ vẩn ôi thôi, đừng làm bằng của trường mình, cái gã đó chẳng giống tí nào, lại còn… – củng cuối cùng rơi Thăng chả nói vào, mình hiểu ý hắn, mà đang ở vào tình thế cấp thầých, tui đâu có nghĩ ngợi gì nhiều, trong lòng chỉ nghĩ hát́i gã này giò những trượng nghĩa mà làm việc cũng rất chu đáo. Mà lượng thứ̀nh hay là giáo viêṇi cũng ở phút này, ban đầu hắn chịu kéo tớ lúc khó khăn, giờ hắn lại nhân sự kiện “ngủ chung” đẩy tôi một hát́i, dụng ý là gì? Ép tôi phải toàn lực vào gói thầu huê Mỹ, hay là muốn đẩy tôi béng chỗ khác?

sớt Thăng, anh đúng là… sang trọnǵ chu đáo rồi!

TRÁNH MẶT LƯU HÂN

Lưu Hân có ý với trui từ lúc nào, tao chả biết, có thể là từ chập pha trà.

Bình thường tao thích uống trà Phổ Nhĩ, sáng nào Lạc Lạc cũng pha trước cho tôi rồi đặt lên nghiêm phụ̀n, cơ mà vì thời phòng tao tới văn phòng trực tính thất thường bởi vậy có lúc trà vừa pha xong xuôi, nước trải quá nóng, lúc lại để lâu dung thứ̀nh ra nguội ngắt, đặt biệt khiến tui khó chịu là o ấy thích rót nước rất đầy, nước tràn lên hát̉ miệng canh́c làm tui năng đánh đổ vào ngoài. Vì việc này mà tao đã nói Lạc Lạc nhiều lần, cơ mà canh ấy chứ nuốm đổi, trong suốt lòng mình thầm mắng gác ta đúng là hạng vô dụng, dường như canh mỗ biếu rằng nếu chẳng rót nước thật đầy thì chứng tỏ chẳng thứ lỗình với trui vậy.

Sau đó tình hình có tiến triển tốt, trui vừa tới văn phòng đã thấy nhiệt độ nước trà vừa phải, không trung nóng giò lạnh, hơn nữa nước cũng chỉ huểng thầy giáo phần tư gáćc trà, đúng mức tớ thích. trui gọi Lạc Lạc tới văn phòng, hỏi gác ta có phải vì mới có đay nghiếṇn trai, tim trạng vui mừng vẻ bởi thế trình độ pha trà cũng lên tay không trung, Lạc Lạc nhai thế tỏ vẻ xấu hổ, cúi đầu nói:

– Lý tổng, là… là Lưu Hân pha ạ, mấy hôm trước chị ấy nói, từ nay trà của anh để chị ấy pha.

tôi nghen thấy thế thì khựng lại, chỉ ồ một tiếng, lúc gác nàng ra cửa, tui gọi lại:

– Thế sao lần nào nhiệt độ nước trà cũng vừa phải?

Lạc Lạc nhìn ra ngoài một hát́i, lại gần trui hai bước rồi thì thầm vẻ bí mật:

– Sáng nào chị Lưu Hân cũng đứng ở cửa sổ, thấy xe cộ của anh chạy vào là chị ấy bắt đầu pha, thế nên lúc anh đỗ xe pháo rồi phăng thang máy lên là vừa đẹp.

Miệng mình lại buột thành tiếng ồ thật dài. trong lòng bất giác so sánh Lưu Hân với que que.

Thanh Thanh đừng chỉ một lần chất vấn tôi:

– miṇi biết bao anh uống rượu say vừa khóc vừa quậy vừa khó chịu mà vẫn uống tiếp?

tui trả lời:

– Vì em không hiểu đàn ông, thuốc lá với rượu là hai liều thuốc an thần và giải tỏa áp lực tốt nhất tặng đàn ông.

gác ấy lắc đầu:

– Bố em cả đời giò hút thuốc, không uống rượu, chẳng phải vẫn sống tốt đó sao?

Đối với vấn đề này, tôi vẫn chửa tìm được câu trả lời xác đáng, sau đó tao bèn tự hạ thấp giáo viên̉n thân, nói:

– Bố em là người tụi ông tốt hiếm có, còn anh không phải.

Thanh Thanh vẫn chẳng tra dung thứ, thầỷo:

– Thế anh giò thể học theo cái tốt được biết bao?

tớ nói:

– Anh cũng từng thử rồi, nhưng mà phát hiện ra mình chẳng làm được, một ngày không hút thuốc thì tay chẳng biết phải để vào đâu, cha ngày chớ uống rượu trong người hát̉m thấy bực bội muốn chửi người, hát̉ đời này của anh chắc sẽ như vậy ôi thôi!

trong suốt nhút nhát châu Thanh que một mực phản đối tôi hút thuốc và uống rượu thì Lưu Hân lại như một người chị rất bao dong cho tớ:

– Nếu thực sự muốn hút chỉ nên hút một, hai điếu, muốn uống thì uống một chút, đừng hành hạ thầy giáỏn cơ thể sanǵ, chỉ cần kiểm soát tốt chản thân thể là được.

loa sub

Những lời của Lưu Hân đúng là lấy nhu khắc cương, khiến lòng tao dấy lên một con sóng êm đềm. Đúng là phương thức khác rau nên chi hiệu sang̉ cũng khác nhau, nếu thiếu béng kỹ hoặc, tình cảm sâu sắc giữa hai vợ chồng rồi sẽ bị cuộc sống nhạt nhẽo chôn vùi. hát̉m tình của tui dành tặng Lưu Hân được xây dựng từ những việc rất nhỏ nhặt như thế. Việc gì cô ấy cũng đứng trên lợi ích của làm ty, việc gì cũng suy nghĩ cho tao, mà mình không trung phải là người vô tình vô nghĩa, chớ những trong vòng nửa năm tăng lương lậu tặng cô ấy kiền lần, mà họp lớn họp nhỏ đều đeo cô ấy ra làm tấm gương, về ra ngoài làm việc cũng thường tiễn gác ấy quách, thương tình cầu của tao ngày hát̀ng phụ thuộc nhiều vào cô ấy trong việc truyền đạt và đôn đốc chấp hành. Những điều này chớ thoát khỏi con mắt của sa Thăng, hắn nhắc nhở mình:

Đăng nhận xét